VĂN ÁN
Khi tôi xuyên vào thế giới này, nguyên chủ và gia đình đang ăn cơm.
Mẹ nguyên chủ mỉm cười gắp cho tôi một miếng thịt: “An An, con đoán xem đây là thịt gì?”
Tôi liếc nhìn cái lồng thỏ trống trơn ở góc phòng khách, trong lòng đã hiểu rõ.
Tôi mỉm cười xé một cái đùi thỏ: “Thịt thỏ ạ.”
Bọn họ kinh ngạc liếc nhìn nhau, nhưng cuối cùng cũng không nói gì.
Hôm sau, trên bàn ăn xuất hiện thêm một tô canh cá màu trắng sữa, nổi váng mỡ.
Ba vừa uống canh vừa tấm tắc khen ngợi:
“Đây là cá gì mà tươi ngon thế?”
Tôi cười như không cười liếc qua bể cá ngoài ban công.
Con cá rồng khổng lồ mà ông đã tỉ mỉ nuôi suốt ba năm, nấu canh sao có thể không ngon được chứ?