Cô bé chẳng nói chẳng rằng, cầm lấy tô mì rồi uống cạn phần nước còn sót lại.
Tôi nhíu mày, bà ta đối xử với cháu trai và cháu gái quá khác biệt.
Nhưng tôi không muốn nói chuyện với bà ta nữa, chuyến đi vẫn còn dài, tôi chỉ muốn qua đêm yên ổn.
Vì thế, tôi lặng lẽ nhét cho cô bé một thanh kẹo Snickers mà không nói gì.
Cô bé ngạc nhiên nhìn tôi, rồi giấu thanh kẹo vào túi áo.
Đ.ọ.c f,ull tại pag_e Đ#ông Q(u.a Xuân Đ.ế.n@
Trời càng lúc càng tối, tàu chạy êm ru khiến cơn buồn ngủ ập đến.
Liếc mắt thấy bà ta và cháu trai cũng đã ngủ, tôi không còn lo lắng gì nữa, cầm điện thoại rồi ngủ thiếp đi.
Cả toa tàu chìm vào yên tĩnh.
Không biết đã qua bao lâu, tôi chợt thấy lạnh buốt, não bộ lập tức cảnh giác nhưng mí mắt vẫn nặng trĩu.
Sau khi vùng vẫy cố mở mắt ra—
Trong bóng tối của toa tàu về đêm, một đôi mắt đầy thèm khát nhìn chằm chằm vào tôi, tay nó đang lật áo tôi lên, thấy tôi tỉnh lại, nó còn cười khúc khích, muốn ghé miệng vào ngực tôi!
Chính là thằng cháu trai của bà ta, mà bà ta lại ngồi ngay bên cạnh nhìn chằm chằm.
Thấy tôi tỉnh, bà ta còn cười tủm tỉm nói:
“Cô nói sữa tôi toàn là mủ, vậy để cháu tôi bú thử của cô, cô còn trẻ mà.”
5
Cả người tôi lập tức nổi da gà, tim đập thình thịch như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, nỗi sợ hãi khiến tôi không thể thốt lên một câu hoàn chỉnh.
Theo phản xạ, tôi dùng hết sức đẩy mạnh thằng bé ra và đứng bật dậy.
Nhưng nó quá nặng, tôi không thể đẩy ngã nó, dù vậy, nó vẫn hét toáng lên khóc ầm ĩ.
Bà cô kia lập tức lao đến, kéo mạnh tôi sang một bên, ôm cháu trai vào lòng rồi lớn tiếng mắng chửi:
“Con tiện nhân này! Cô cố ý đúng không?”
“Cô dựa vào đâu mà động tay động chân với cháu tôi! Nó chỉ mới chạm vào cô một chút thì có làm sao? Cô có cần phản ứng thái quá vậy không?”
“Nhìn cô nhạy cảm thế này ai biết cô làm cái nghề gì, nhìn túi xách, máy tính cô mang theo cũng chẳng rẻ đâu nhỉ, chắc gì là người đứng đắn!”
Những hành khách xung quanh cũng bị tiếng động đánh thức, nhìn tôi đầy khó chịu.
Đọ_c f,u.ll tạị p(a)ge Đô#ng Q. ua X,uân Đế.n?
Tôi còn chưa kịp hoàn hồn sau cơn kinh hoàng, vừa mới định thần lại đã bị những lời lẽ lăng mạ này đập vào tai, ngọn lửa giận trong lòng bùng lên dữ dội.
Tôi đã nhịn suốt chặng đường dài, những lời dạy dỗ phi lý của bà ta tôi nhịn, cháu bà ta quấy phá tôi cũng nhịn, nhưng chẳng lẽ tôi không thể có lấy một giây phút yên tĩnh hay sao?!
Bà ta lại ngồi bệt xuống đất, lần này ngay cả khi cảnh sát tàu và nhân viên đến, bà ta cũng không chịu đứng lên:
“Ngài cảnh sát, ngài nhất định phải đòi lại công bằng cho tôi! Tôi lúc nào cũng đối xử tốt với cô ta, cháu tôi cũng vui vẻ chơi với cô ta!”
“Vậy mà con tiện nhân này lại ghét bỏ chúng tôi, còn đánh cháu tôi!”
Vừa nói, bà ta vừa khóc lóc thảm thiết, trông vô cùng đáng thương, khiến những người xung quanh lại một lần nữa cảm thấy bà ta thật tội nghiệp.
Có người nhỏ giọng bàn tán:
“Bọn họ vừa lên tàu đã gây sự, tôi thấy bây giờ giới trẻ thật thiếu bao dung.”
Ông chú mà tôi từng bắt đưa sô-cô-la cho thằng bé cũng nhân cơ hội này đổ thêm dầu vào lửa:
“Đúng vậy! Nhìn đã thấy không có giáo dục rồi.”
“Miệng nói không thích trẻ con nhưng thực chất là ghen tị vì không có con cái đi theo, bây giờ mấy cô gái trẻ như thế đầy ra!”
Tôi cười lạnh, bà ta nghĩ tôi là kiểu người “sĩ diện”, không dám nói ra những chuyện quá đáng sợ trước đám đông sao?
Bà ta nghĩ sai rồi.
Bà ta nói tôi “không biết xấu hổ”? Được thôi, tôi sẽ cho bà ta thấy thế nào là “không biết xấu hổ” thật sự.
6
“Ngài cảnh sát, thật xin lỗi vì đã làm phiền vào giờ này.”
Giọng tôi bình tĩnh, không hề kích động, trái lại còn rất lễ phép.
Cảnh sát trên tàu từng chứng kiến sự ngang ngược của bà ta, nay thấy tôi bình tĩnh, càng có xu hướng tin tôi hơn.
Tôi chậm rãi nói:
“Chiều nay, bà ta đã tự tay cho cháu trai bú ngay trên tàu, tôi chỉ có ý tốt nhắc nhở hành vi này không phù hợp.”
Vừa dứt lời, xung quanh vang lên tiếng xì xào.
Những hành khách nam thì nhìn bà ta với ánh mắt ghê tởm, còn những người phụ nữ thì kinh hãi tưởng tượng cảnh nếu con trai họ bị bà nội làm thế, ai cũng lộ vẻ ghê sợ.
Giữa vòng vây của ánh mắt khinh bỉ, bà ta đỏ bừng mặt, vội vàng kéo quần áo lại, nhưng vẫn tiếp tục mắng tôi không ngừng.
Tôi không hề bị quấy nhiễu, tiếp tục nói:
“Đến tối, khi tôi đang ngủ, cháu trai bà ta mò đến cởi áo tôi, làm động tác như đang bú, còn bà ta thì thản nhiên nói rằng…”
“Vì tôi chê sữa bà ta toàn mủ, nên bà ta để cháu trai thử sữa của tôi.”
Tôi cố tình kéo dài giọng điệu.
Toa tàu bỗng trở nên im phăng phắc.
Những ánh mắt vừa rồi còn chỉ trích tôi, bây giờ đều quay sang nhìn bà ta đầy ghê tởm.
Tôi tiếp tục nói:
“Ngài cảnh sát, tôi có bằng chứng ghi âm.”
Tôi lấy máy ghi âm ra, trong đó ghi lại rõ ràng cảnh thằng bé mò lên người tôi giữa đêm khuya, và lời nói của bà ta.
Trong toa tàu yên ắng, những câu nói đó vang vọng, khiến ai nấy đều rợn tóc gáy.
Ban đầu những người chỉ trích tôi cũng bắt đầu trách móc bà ta:
“Đúng là ghê tởm! Bắt cháu trai uống sữa của mình thì đã đủ bệnh hoạn rồi, giờ còn định để nó bú sữa của người ta?”
“Loại người này mà còn dám chỉ trích cô gái kia? Bà ta nên cảm thấy xấu hổ mới đúng!”
“May mà cô gái này thông minh, ghi âm lại làm bằng chứng, nếu không thì bị bôi nhọ đến chết mất!”
Cảnh sát trên tàu kéo bà ta dậy, nghiêm túc nói:
“Mọi chuyện đã rõ ràng, bà không thể tiếp tục gây sự với cô gái này nữa.”
Bà ta nghiến răng hận tôi, rồi phun ra một câu đầy độc địa:
“Dựa vào cái gì? Tôi chăm cháu mệt mỏi như thế, còn con tiện nhân này thì chỉ ngồi ăn vặt, nghịch máy tính.”
“Phụ nữ sinh ra là để có con, tại sao tôi phải khổ sở còn cô ta thì không?”
Tôi bật cười:
“Bác muốn có cháu thì đó là chuyện của bác, sao lại đổ lên đầu tôi?”
“Chính bác tự chuốc khổ, tại sao lại trách người khác? Buồn cười thật!”
Cảnh sát thấy tinh thần bà ta có vấn đề, lập tức tách bà ta cùng hai đứa cháu ra khỏi toa này, chuyển họ sang toa khác.
Tôi nhanh chóng lôi hành lý của bà ta từ giá xuống, ném vào mặt bà:
“Ban đầu tôi giúp bác xếp hành lý vì nghĩ bác vất vả, không ngờ bác lại ghi hận tôi vì chuyện đó.”
“Đã vậy thì cút cho sớm đi!”
Trước khi đi, bà ta còn lườm tôi đầy căm hận, nhưng tôi không quan tâm.
Dù sao thì, phần còn lại của hành trình, không có họ quấy rối nữa, tôi cuối cùng cũng có thể ngủ một giấc ngon lành.
Sáng hôm sau, tôi tinh thần sảng khoái, xách hành lý, chuẩn bị tập trung vào công việc.
Quá trình ra khỏi ga, bắt taxi về khách sạn do công ty sắp xếp diễn ra vô cùng thuận lợi, tâm trạng tôi cũng phấn chấn hẳn.
Nhưng không ngờ, ngay khi tôi vừa xuống taxi, một bóng người lao đến, giáng cho tôi một cái bạt tai.
“Con tiện nhân này! Tất cả là tại mày, mày phải chịu trách nhiệm cho cháu tao cả đời!”
7
Chính là bà ta!
Công ty đặt khách sạn ngay trung tâm thành phố, đúng vào lúc đông người qua lại nhất, nhanh chóng có một đám đông vây quanh.
Đ/ọ.c fu,l.l tại p@age Đô_ng Q(ua) X. uân Đê n!
Thấy có người đứng xem, bà ta càng được thể làm loạn, kéo thằng cháu béo ú ra trước mặt tôi, gào khóc thảm thiết:
“Chính con tiện nhân này đã đẩy cháu tôi! Nhìn xem, đầu nó bị thương, tay còn bị gãy xương!”
Cả đêm không gặp, thằng bé nhìn có vẻ đáng thương hơn thật. Trán nó dán một miếng băng gạc, khóe miệng bị trầy xước, tay thì mềm oặt buông thõng, bà ta vén tay áo nó lên, để lộ cổ tay sưng vù.
Tôi sững sờ trong chốc lát, sau đó cơn giận bùng lên, tôi tát thẳng một cái vào mặt bà ta:
“Bà đúng là oan hồn dai dẳng! Rốt cuộc muốn làm gì?”
“Tôi đẩy cháu bà từ lúc nào? Tôi còn đẩy không nổi nó nữa là! Bà bớt vu khống đi!”
Nói xong, tôi quay lưng định bước vào khách sạn, nhưng bà ta túm chặt ống tay áo tôi:
“Đẩy cháu tôi đến mức thế này mà còn muốn chạy?”
Tôi nhìn thẳng vào thằng bé:
“Hạo Hạo, cháu nói xem, có đúng là dì đây đẩy cháu ngã không?”
Thằng bé nhìn tôi, rõ ràng sợ đến phát run, nhưng vẫn vừa khóc vừa hét:
“Chính là cô! Cô là người xấu!”
Bà ta lập tức bày ra vẻ mặt “đã có chứng cứ”, chỉ vào tôi hét to hơn nữa:
“Các người nghe thấy chưa? Chính thằng bé đã nói rồi! Nó nhỏ thế này, không thể nào nói dối được!”
Ngay sau đó, bà ta bắt đầu kể lể “câu chuyện bi thảm” của mình, lời nói đầy vẻ dối trá nhưng vô cùng trôi chảy, biến tôi thành một kẻ ghen tị vì không có con, cố tình đẩy cháu bà ta xuống đất.
Thậm chí bà ta còn gào lên rằng tôi “cố ý quyến rũ” cháu bà ta!
“Vừa xuống tàu đã vào khách sạn, không phải người làm ăn đàng hoàng gì đâu!”
Những người xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán, có kẻ còn giơ điện thoại lên quay video.
Tôi nhìn những ống kính đang chĩa về phía mình, thay vì sợ hãi, tôi lại càng bình tĩnh hơn.
Tôi chưa làm gì sai, nhất định phải tìm ra cách đối phó.
Tôi từng nghĩ đến việc công khai đoạn ghi âm, nhưng đoạn ghi âm không thể chứng minh tôi không đẩy thằng bé.
Hơn nữa, do máy ghi âm đặt trong túi, không ghi lại được cảnh giằng co.
Dù thế nào đi nữa, tôi không thể để bà ta tiếp tục gây rối ngay giữa đường phố như vậy.
Tôi lạnh lùng nhìn bà ta:
“Bà chắc chắn là tôi đã đẩy cháu bà ngã sao?”
Bà ta đắc ý hất cằm:
“Tất nhiên! Tôi nói cho cô biết, nếu hôm nay cô không giải quyết rõ ràng, thì đừng hòng yên ổn!”
Tôi gật đầu:
“Được. Nếu bà đã nói vậy, thì chúng ta cùng đi bệnh viện kiểm tra đã, rồi hãy bàn chuyện bồi thường.”
Bà ta lập tức ôm chặt thằng bé:
“Đi bệnh viện làm gì? Bệnh viện trong thành phố tất nhiên sẽ bênh vực cô!”
“Cháu tôi bị thương nghiêm trọng thế này, chỉ cần cô đưa tiền là được!”