1
Kỳ nghỉ Tết kết thúc, công ty đột xuất cử tôi đi công tác, hành trình khoảng mười tiếng ngồi xe.
Thời gian đi công tác lại đúng vào đợt cao điểm trở lại làm việc sau Tết, không còn cách nào khác, tôi chỉ mua được vé ngồi hạng hai, thời gian cũng không thuận lợi, phải qua đêm trên tàu.
Lên tàu rồi mới phát hiện, toa này vốn là toa ăn được cải tạo lại, ghế ngồi đối diện nhau.
Tôi bất đắc dĩ ngồi xuống, may mà mang theo nhiều thiết bị điện tử có thể gi,et thời gian, nếu không thì ngồi đối diện thế này sẽ ngại ch,et mất.
Vừa lấy laptop ra đeo tai nghe, chợt nghe thấy một tràng âm thanh ồn ào.
Ngẩng đầu lên nhìn, thấy một bà cô đang run rẩy cố gắng đặt hành lý lên giá, nhưng một tay bà còn dắt một bé gái, trong lòng lại bế một bé trai, hoàn toàn không có cách nào dùng sức.
Thấy bà ấy một mình chật vật như vậy, tôi có lòng tốt đứng lên giúp bà đặt hết đống hành lý to nhỏ lên trên giá.
Đ/ọ.c fu,ll tạ*i p@age Đ,ôn.g Q(ua X,uân Đ.ến!
Bà cô thở phào một hơi, ngồi phịch xuống ghế, để lộ hàm răng vàng khè: “Cảm ơn cháu nhé, cô bé.”
Sau đó bà ấy nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt: “Cháu đi một mình à? Chưa có con sao?”
Tôi lịch sự cười cười, không trả lời.
Nhưng bà ấy vẫn tiếp tục nói: “Cô bé, nhìn cháu cũng không còn nhỏ nữa nhỉ? Đừng trách cô nhiều lời, ở quê cô, tuổi này mà chưa có con thì bị người ta nói ra nói vào đấy. Như cô đây, lần này về quê là để thăm cháu nội, em trai cô còn mua vé tàu cao tốc cho cô nữa cơ!”
“Nếu không phải cháu giúp cô xách đồ, cô cũng chẳng nói nhiều thế này đâu.”
“Đây là cháu trai, cháu gái của cô đấy. Cô thấy cháu ngồi một mình cũng chán, hay là chơi cùng bọn trẻ đi, coi như tập dượt trước cho sau này?”
Tôi nhìn hai đứa nhỏ, thằng bé vẫn còn ngủ trong lòng bà, khóe miệng còn dính thứ gì đó, nước dãi chảy đầy người bà ta. Cô bé ngồi bên cạnh tôi thì có vẻ ngoan hơn, nhưng tóc lại rất bết, quần áo r,ách r,ưới.
Tôi không để lộ biểu cảm gì, chỉ lặng lẽ dịch người vào trong một chút, lắc đầu: “Không cần đâu, cháu còn có công việc.”
Thật lòng mà nói, lúc này tôi đã bắt đầu thấy phiền rồi, thậm chí còn hơi hối hận, biết thế không giúp bà ta xếp hành lý.
Nhưng không ngờ bà ta lại thẳng tay đóng laptop của tôi lại, mặt đầy vẻ kh,inh miệt:
“Cháu gái này thật là, bảo chơi với bọn trẻ một lúc mà không chịu, công việc gì mà quan trọng đến mức phải làm ngay lúc này?”
“Loại phụ nữ như cháu cô gặp nhiều rồi, miệng nói không thích trẻ con, thực ra là rất muốn đúng không? Nếu không phải như thế thì sao ngay từ lúc lên tàu cháu cứ nhìn cháu trai cô suốt thế?”
2
Tôi không thể tin nổi mà tháo tai nghe xuống, nếu không phải ngay từ lúc lên tàu bà ta đã gây ra đủ loại tiếng ồn, tôi còn lâu mới nhìn!
Mà nói cho cùng, tôi nhìn cháu trai bà ta chỉ vì lâu lắm rồi không thấy đứa trẻ nào b,ẩn đến mức này thôi!
Vậy mà bây giờ lại biến thành tôi ghen tị vì bà ta có hai đứa cháu!
Thấy tôi có phản ứng, bà ta càng đắc ý: “Bị nói trúng rồi chứ gì!”
“Nếu không phải thấy cháu cô đơn, cô còn lâu mới để cháu trai cô chơi với cháu!”
Lúc này, thằng bé trong lòng bà ta đã tỉnh, mơ màng kéo tóc bà, bà ta đau nhưng vẫn vui vẻ nghiêng đầu, tạo tư thế thuận tiện hơn cho thằng bé giật.
Thằng bé đảo mắt một vòng, thấy trên bàn có kẹo, lập tức với tay chộp lấy.
Tôi bị hạ đường huyết, mấy viên kẹo này là để đề phòng tình huống bất ngờ. Cộng thêm cảm giác chán ghét không tên đối với hai bà cháu này, tôi nhanh chóng lấy kẹo cất vào túi.
Thằng bé thấy thế, sững sờ hai giây rồi òa lên khóc.
Đ(ọc fu_ll tạ!i p#age Đô,ng Q/ua X.uâ*n Đến~
Bà ta vừa thương cháu vừa giật lấy kẹo của tôi: “Chỉ mấy viên kẹo thôi mà, sao mà keo kiệt thế!”
Tôi tức giận, đứng dậy định giành lại, nhưng bà ta đột nhiên bĩu môi, gào lớn:
“Mọi người mau tới xem! Chỉ vì một đứa bé lấy mấy viên kẹo của cô ta, cô ta liền động tay động chân, bắt nạt bà già này chẳng ai quản đây mà!”
Những người xung quanh đều quay đầu nhìn về phía chúng tôi, thấy bà ta dắt theo hai đứa nhỏ liền tỏ vẻ đồng cảm, rồi bắt đầu chỉ trích tôi:
“Ôi trời, cô gái, chỉ là mấy viên kẹo thôi mà, có đáng bao nhiêu đâu, nhường trẻ con một chút thì đã sao?”
“Giới trẻ bây giờ đúng là không có tình người, xã hội bị các người làm cho xuống cấp hết rồi!”
“Chẳng có chút đạo đức nào! Kiếm được nhiều tiền thì làm gì, vẫn chỉ là một kẻ chưa có con thôi!”
Nhìn đám người không cần biết đúng sai đã đổ lỗi cho tôi, tôi chỉ vào cái bàn trước mặt ông chú mồm to nhất rồi nói với cậu bé: “Nhóc, bàn của ông chú kia có sô cô la đấy, con thích cái nào hơn?”
Cậu bé lập tức chảy nước dãi: “Sô… cô… la, con muốn sô cô la!”
Tôi quay sang cười với ông chú nọ: “Chú ơi, chú có tình người như thế, chắc chắn sẽ vui lòng đóng góp cho xã hội hòa thuận đúng không?”
Ông chú cau mày: “Đây là đồ con gái tôi mua cho tôi, là hàng nhập khẩu đấy…”
Nhưng tôi đã vỗ tay, những người xung quanh cũng chuyển ánh mắt sang ông ta. Ông chú bất đắc dĩ ném một viên sô cô la lên người cậu bé.
Cậu bé vội bóc ra ăn, chuyện này cuối cùng cũng tạm yên.
Nhưng sau đó, họ vẫn không hề để tôi yên suốt quãng đường còn lại.
3
Sau khi ngủ dậy, thằng bé giống như mắc chứng tăng động, lúc thì giật dây sạc laptop của tôi, lúc thì đung đưa chân rồi đá tôi một cái.
Thậm chí còn đưa tay giật tóc cô gái ngồi phía sau.
Mỗi lần tôi không nhịn được mà lườm nó, bà cô kia lại làm như không nhìn thấy, ôm cháu trai không quản nổi của mình mà thơm hết bên trái rồi bên phải.
Tôi nghĩ thôi thì nhẫn nhịn một chút, chuyến đi cũng không còn dài.
Nhưng thằng bé càng lúc càng quá đáng, bắt đầu chạy loạn khắp toa tàu, bà cô cũng chạy theo sau, miệng không ngừng gọi “bé yêu”, “bảo bối”.
Còn cô cháu gái thì lại rất yên lặng, như thể hoàn toàn không cảm nhận được những thứ đang diễn ra xung quanh.
Cuối cùng, sau khi hai bà cháu chạy vòng vòng hai lượt quanh toa, họ bị nhân viên tàu bắt gặp.
Nhân viên yêu cầu họ quay lại chỗ ngồi, nhưng bà ta lại hùng hổ chống nạnh đứng dậy:
“Chẳng qua là mấy đứa ghen tị với cháu tôi đáng yêu hoạt bát thôi!”
“Cháu trai tôi chỉ chạy qua chạy lại có hai lần, thì sao nào? Chẳng qua là cháu khỏe mạnh thôi!”
“Ở quê tôi, thằng bé này còn có thể chạy cả mấy tiếng trên đồng ruộng đấy, mấy người làm nhân viên phục vụ trên tàu mà dám xem thường người nhà quê chúng tôi à?”
Ban đầu, nhân viên còn kiên nhẫn giải thích: “Đây là nơi công cộng, không liên quan đến việc bác là ai, chỉ cần là nơi công cộng thì phải tuân theo quy tắc, không được làm phiền người khác.”
“Thế tại sao chỉ quản bọn tôi? Trên tàu còn bao nhiêu người có con nhỏ, chẳng qua là mấy người khinh thường người nông thôn chúng tôi thôi!”
Nhân viên đã bắt đầu mất kiên nhẫn nhưng vẫn nhẫn nhịn giải thích: “Vì những hành khách khác đều quản lý con cái họ rất tốt, không làm phiền người khác.”
Bà ta liền ngồi bệt xuống đất khóc lóc om sòm, nói rằng nhân viên ức hiếp mình.
Thằng cháu trai cũng lao lên cắn vào tay nhân viên.
Nhân viên hết cách, đành phải gọi cảnh sát trên tàu đến.
Vừa thấy cảnh sát, bà ta ngoan ngoãn im lặng, lập tức ôm cháu trai quay về chỗ ngồi.
Vừa ngồi xuống, thằng bé lại gào khóc kêu đói.
Bà ta lục trong túi lấy ra hai hộp mì gói ném cho cháu gái: “Còn đứng đó làm gì, đi pha mì đi!”
Cô bé lập tức cầm mì đi pha nước sôi mà không nói một lời.
Thằng bé vẫn tiếp tục khóc, làm tôi đau đầu nhức óc. Tôi định lườm nó một cái, nhưng vừa nhìn lên lại suýt nôn ngay tại chỗ:
Bà ta lại vén áo lên, để cháu trai bú sữa!
4
Thấy tôi nhìn, bà ta không những không xấu hổ, mà còn cố tình vén áo cao hơn, như thể sợ tôi không thấy.
Tôi suýt chút nữa thì buồn nôn đến mức ói ra!
Bà ta lại đắc ý nói: “Thấy chưa, đây chính là lợi ích của việc có cháu nội, nó uống sữa của tôi, chúng tôi sẽ mãi là người thân nhất trên đời!”
“Đến lúc đó, con trai tôi, cháu trai tôi đều phải đứng về phía tôi, con dâu tôi đừng hòng gây sóng gió trong nhà!”
“Còn mấy cô gái không có con như mấy người, đến nhà chồng chỉ có nước bị bắt nạt cả đời, chẳng ngóc đầu lên được đâu!”
Tôi thực sự không thể làm ngơ trước cảnh này.
Dù cảm thấy bà ta nói nhảm, tôi vẫn cố gắng bình tĩnh nhắc nhở: “Bác gái, tuổi này bác không còn sữa nữa đâu, thằng bé bú ra chỉ toàn là mủ thôi, không thể uống được đâu.”
Vừa nói xong, tôi đã lập tức hối hận, rõ ràng tôi biết bà ta là kiểu người gì, vậy mà vẫn còn lắm lời.
Quả nhiên, mặt bà ta lập tức sa sầm, ánh mắt đầy căm phẫn nhìn tôi.
Nhưng lần này, bà ta không bùng nổ ngay, mà chỉ cười nhạt: “Biết rồi, cô gái.”
Tôi thở phào, có lẽ bà ta bị cảnh sát dọa sợ rồi.
Đúng lúc đó, cháu gái bà ta đã pha mì xong, đặt hai tô trước mặt bà.
Bà ta lấy một tô, cháu trai lấy một tô, bắt đầu ăn ngon lành, hoàn toàn không quan tâm đến tôi.
Đ.ọ.c f,ull tại pag_e Đ#ông Q(u.a Xuân Đ.ế.n@
Trước đó, hai bà cháu này cứ ồn ào không dứt, làm tôi không dám rời khỏi chỗ.
Giờ thấy họ yên ổn ăn uống, tôi mới tranh thủ đi vệ sinh, rồi kiếm chút đồ ăn.
Nhưng tôi vẫn đề phòng, trước khi rời chỗ, tôi lặng lẽ bật máy ghi âm đặt trong túi xách.
Lúc quay lại, tôi cẩn thận quan sát, thấy mọi thứ đều bình thường.
Bà ta và cháu trai đã ăn xong mì, rồi đồng loạt đẩy tô mì trống không đến trước mặt cháu gái.