VĂN ÁN
Bị điều đi công tác, tôi chỉ mua được vé ngồi.
Đối diện là một bà thím dẫn theo hai đứa trẻ, hành lý của bà ta khá cồng kềnh, không tiện sắp xếp.
Tôi có lòng tốt giúp bà ta đặt hành lý lên giá để đồ, vậy mà bà ta lại bắt đầu lên mặt dạy dỗ tôi, thậm chí còn xúi cháu mình giật đồ của tôi.
Tôi không nhịn được, phản bác lại vài câu.
Nửa đêm khi tôi đang mơ màng ngủ, đứa cháu của bà ta bất ngờ v,én á,o tôi lên!
Quá hoảng sợ, tôi lập tức đẩy nó ra.
Nhưng không ngờ, khi xuống tàu, bà ta lại kéo tôi lại, nói rằng tôi đã đẩy g,ãy xương cháu bà ta, bắt tôi phải chịu trách nhiệm cả đời!