Tôi biết rõ chuyện gì sắp xảy ra nên cũng không tò mò lắm, chỉ quay người đi tìm Lục Minh Trạch.

Lại gần hơn, tôi nghe thấy anh đang nói chuyện với thư ký.

“Lục tổng, lần này có khá nhiều phóng viên, có người muốn nhân cơ hội này đào bới chuyện của cô ấy.”

Ánh mắt anh lướt qua đám đông, không biết đang nhìn ai.

Tôi theo hướng đó nhìn lại.

Ở đó, Tần Khanh của năm ấy mặc một chiếc váy bó sát màu vàng nhạt, tóc đen uốn nhẹ, buông rủ trên tấm lưng trần. Dưới ánh đèn, đường nét khuôn mặt cô ấy đẹp đến lạ lùng, như một viên ngọc quý lấp lánh.

Cô ấy có vẻ bối rối vì lần đầu tham gia tiệc rượu, ngay cả cách mời rượu cũng không biết.

Lục Minh Trạch hạ giọng hỏi: “Không thể để cô ấy yên ổn đón năm mới sao?”

“Xin lỗi, có lẽ Tần tiểu thư phải rời đi rồi.” Thư ký tiếc nuối đáp.

Đúng lúc này, Từ Vãn Kiều bước đến, giật ly rượu trên tay tôi của năm ấy, hất lên váy tôi.

“Ui da, Tần tiểu thư, cô phải cẩn thận chứ…”

Chiếc váy xinh đẹp bị vết rượu vang đỏ loang lổ làm hỏng hoàn toàn.

Lục Minh Trạch thở dài, đứng dậy đi về phía tôi.

Tiếp theo đó, tôi lên tiếng thanh minh.

Anh nói: “Biết rồi, ăn xong thì về đi.”

Tôi theo sau họ bước ra khỏi bữa tiệc, gió lạnh ùa đến, hàng cây đông xanh rợp bóng trong màn đêm.

Anh đưa tôi lên xe, đóng cửa lại.

Cửa kính không hạ xuống.

Anh đứng trước xe, dặn dò tài xế:

“Lái cẩn thận.”

Câu này, rõ ràng là nói với tôi.

Anh đứng yên nhìn chiếc xe dần khuất xa. Thư ký bên cạnh nói:

“Lục tổng, tôi vẫn lo là cô ấy sẽ nói chuyện với anh. Nếu bị chụp lại, danh tiếng của cô ấy sẽ…”

“Tôi biết.” Lục Minh Trạch đáp, giọng trầm ổn. “Nếu dính dáng đến tôi, người ta sẽ quy hết công lao của cô ấy cho tôi. Như vậy không công bằng.”

Tôi đứng sau lưng anh, không hiểu sao hốc mắt bỗng nóng lên.

Thư ký rời đi.

Lục Minh Trạch xoay người, ánh mắt bất ngờ dừng lại trên người tôi.

Xung quanh chỉ còn tiếng gió thổi.

Anh… nhìn thấy tôi sao?

Tôi vô thức chỉnh lại tóc tai, thầm vui vì hôm nay mình mặc toàn hàng hiệu cao cấp, cũng coi như có chút thành tựu.

Anh hạ mắt, chỉnh lại cổ áo vest, rồi thản nhiên bước ngang qua tôi.

Thì ra là không nhìn thấy.

Tiếng chuông điện thoại vang lên kéo tôi trở về thực tại.

Tôi mò mẫm bắt máy, giọng vẫn còn ngái ngủ:

“Alo…”

“Mở cửa, là anh.”

Giọng Lục Minh Trạch làm tôi tỉnh hẳn. Tôi ngồi dậy:

“Anh đến rồi?”

Anh gõ nhẹ lên cửa:

“Thỏ con ngoan, mở cửa cho chồng nào.”

Tôi đi chân trần xuống giường, vừa mở cửa thì bị anh ôm chặt lấy.

Hơi ấm của anh bao phủ toàn thân tôi, như một mạng lưới vô hình quấn chặt tôi từ mọi phía.

Còn chưa kịp phản ứng, tôi đã bị anh hôn lên môi.

Anh đá nhẹ cửa đóng lại:

“Em không có thời gian, nên anh đành tự tìm đến.”

Hơi ấm trong lòng lan tỏa khắp cơ thể. Máy sưởi trong phòng đang chạy, luồng khí ấm áp làm tóc tôi khẽ lay động.

Đang hôn dở, tôi bỗng bật cười.

Anh khựng lại.

“Cười gì thế?”

“Em vừa mơ thấy anh.”

Anh ôm tôi lên giường, giọng trầm khàn: “Mơ thấy gì?”

“Chuyện năm đó, khi anh kéo em ra khỏi bữa tiệc. Em rời đi, còn anh nói không thể để người khác dính dáng đến mình, vì sợ ảnh hưởng không công bằng.”

Tôi vẫn còn đắm chìm trong giấc mơ kỳ lạ kia:

“Anh cứ đứng đó, nhìn em rời đi.”

Anh đột nhiên gọi tên tôi:

“Tần Khanh.”

“Hử?”

“Lúc đó, em mặc nguyên bộ sưu tập cao cấp lên người à?”

Tôi kinh ngạc trợn mắt:

“Anh… sao biết?”

Bỗng nhớ lại phản ứng của anh lúc đó, tôi mới nhận ra điều gì đó:

“Anh… nhìn thấy em thật à?”

Anh siết chặt tay tôi, không nói gì.

Nghĩa là, lúc đó, anh thực sự nghĩ như vậy.

Và tôi thì cho rằng anh không thích tôi, thế nên hôm sau liền bay sang nơi khác quay phim.

Còn anh, cứ nghĩ trong lòng tôi chỉ có sự nghiệp, nên mới luôn giữ khoảng cách.

Cho đến khi hai chúng tôi hoán đổi thân xác, phá vỡ thế bế tắc này.

Tôi vò rối tóc mình, suy nghĩ một lúc rồi nói:

“Tháng sau, em có hai ngày rảnh. Vậy đủ không?”

“Cái gì?”

Tôi hôn nhẹ lên môi anh:

“Tổ chức đám cưới.”

Hơi thở anh bỗng chậm lại, như thể chưa kịp phản ứng.

Rất lâu sau, anh hỏi tôi:

“Em có biết anh bắt đầu thích em từ khi nào không?”

“Từ khi nào?”

Anh nhìn tôi, trong mắt đầy dịu dàng, như thể đưa tôi quay lại mùa hè năm ấy.

Ngày mà Tần Khanh đi ngang qua cửa sổ lớp học.

Chàng trai ưu tú năm nào chỉ vô tình liếc mắt, nhưng lòng lại xao động.

(Hết)

con cho truyenne và con dau xanh rau ma chuyen ai an cap