(100% truyện trên web truyenne là ăn cắp về và đổi tên nhé mn ơi, mn cứ tìm văn án trên gg là sẽ ra nhà dịch gốc)
“Vừa rồi hắn lại vẽ ra nhẫn kim cương, và chuyện gì xảy ra sau đó, em đã biết rồi đấy.”
“Nếu hắn vẽ càng nhiều, giá trị vật phẩm càng lớn, thì cái giá em phải trả cũng càng lớn, đến mức không chết không dừng.”
Lâm Hiểu Manh toàn thân run rẩy, lần này thực sự là bị dọa sợ: “Vậy, vậy em phải làm sao?”
“Sư Thái, chị, hai người nhất định phải cứu em.”
Linh Tố Sư Thái nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt sâu thẳm:
“Thanh Vu, em hẳn đã sớm nhận ra đó là Ngũ Sắc Bút, đến tìm ta cũng không phải chỉ để nghe một câu chuyện chứ?”
Tôi gật đầu: “Lục Hàng là dân mỹ thuật, hắn đã phát hiện ra công dụng của Ngũ Sắc Bút, chắc chắn sẽ không kìm nén được lâu.”
“Hiểu Manh tổn hại khí vận, em sợ bản thân phân thân bất lực không bảo vệ được em ấy, nên muốn xin người một đạo bùa hộ thân.”
“Còn về cách xử lý tiếp theo, em cũng muốn nghe người chỉ dạy.”
Tôi siết chặt nắm đấm: “Dám tổn thương Hiểu Manh, em nhất định bắt bọn họ phải trả giá!”
Bà ấy thở dài: “Em vẫn cái tính đó. Bao nhiêu năm rồi cũng không thay đổi.”
Bà nói, thực ra muốn hóa giải vận xui của Lâm Hiểu Manh rất đơn giản.
Dù gì cô ấy và Lục Hàng chưa kết hôn, chỉ cần dứt khoát chia tay, rồi tránh xa hắn, theo thời gian, tự nhiên sẽ cắt đứt liên kết.
Dù sao quẻ bói cũng không phải là số mệnh bất biến, mà chỉ là dự đoán tương lai dựa trên hiện tại. Hiện tại thay đổi, tương lai tự nhiên cũng thay đổi.
Nhưng nghĩ đến tên Lục Hàng vừa ngoại tình, vừa trộm khí vận của em gái tôi, tôi không thể nuốt trôi cơn giận này.
“Hiểu Manh, chị nhất định giúp em xả giận!”
5
Tôi lấy từ Linh Tố Sư Thái một đống bùa hộ thân, giúp Lâm Hiểu Manh đeo lên người.
Sau đó, theo kế hoạch đã bàn bạc, bảo em ấy giả vờ như chưa phát hiện ra điều gì, vẫn duy trì mối quan hệ bình thường với Lục Hàng và Trình Tiêu.
Nhưng chưa qua mấy ngày, em ấy đã không chịu nổi nữa.
“Ahhh, chị ơi, rốt cuộc khi nào mới ra tay? Em sắp chịu không nổi rồi!”
“Hai tên khốn kia ngày nào cũng tình tứ ngay trước mặt em.”
“Chịu đựng chuyện đó thì thôi đi, vấn đề là Lục Hàng dường như đang liên tục thử nghiệm cây bút Ngũ Sắc. Hắn thường xuyên vẽ ra mấy món đồ nhỏ để dỗ dành Trình Tiêu.”
“Bọn họ thì vui vẻ, nhưng người khổ lại là em! Tuần này, xe em thì nổ lốp, đi bộ thì vấp té, ở nhà thì bồn cầu nghẹt, lò vi sóng phát nổ…”
Lâm Hiểu Manh mắt thâm quầng, liên tục lắc lắc tay tôi: “Chị, em thực sự chịu không nổi nữa rồi.”
Nhìn cô em gái tôi nuôi nấng từ nhỏ trong bộ dạng suy sụp như vậy, tôi xót xa không thôi, cơn giận đối với Lục Hàng cũng bùng lên dữ dội.
Nhưng tôi là chỗ dựa của em ấy, nên phải giữ bình tĩnh.
Tôi cất mai rùa đi: “Những gì chị dặn em đều làm theo hết rồi chứ?”
Em ấy gật đầu như gà mổ thóc: “Ừ, ừ!”
“Vậy thì cứ chờ xem kịch hay đi.” Tôi mím môi, khẽ nhếch cười.
Lục Hàng không phải kẻ ngu ngốc.
Có lẽ hắn vô tình có được cây bút Ngũ Sắc ở Hải Thành.
Sau khi phát hiện ra công dụng thần kỳ của nó, hắn không dám sử dụng tùy tiện mà luôn thử nghiệm từng chút một.
Tôi đã tính toán mệnh lý của hắn.
Đáng lẽ, số mệnh hắn không có tài sản lớn, nhưng nếu kết hôn với Hiểu Manh, nhờ phúc khí của cô ấy, hắn sẽ có một cuộc đời thuận lợi.
Nhưng giờ có “thần bút” trong tay, lòng tham của hắn đã bùng lên, vận mệnh của hắn cũng thay đổi.
Thời gian gần đây, hắn có vẻ đã phát hiện ra rằng, khi dùng bút để biến giả thành thật, sẽ có một cái giá phải trả.
Sau khi xác nhận rằng những hậu quả chỉ ứng nghiệm lên Hiểu Manh, hắn đã hoàn toàn không kiêng nể gì nữa.
Nếu không có bùa hộ thân của Linh Tố Sư Thái, có lẽ Hiểu Manh đã gặp tai họa chết người trong mấy ngày qua.
Đáng tiếc, dù cây bút Ngũ Sắc thần kỳ đến đâu, Lục Hàng cũng không dám trực tiếp vẽ ra tiền mặt để sử dụng.
Bảo vật đã trong tay, lòng tham càng lớn.
Tôi chính là muốn lợi dụng lòng tham đó, khiến hắn rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.
Tôi bảo Lâm Hiểu Manh đăng một bài lên vòng bạn bè, nhưng chỉ cài đặt hiển thị cho Lục Hàng và Trình Tiêu xem được.
Đ.ọ.c f,ull tại pag_e G#óc Nh(ỏ c,ủa Tuệ L@â.m!
【Chuỗi tăng trần thứ sáu liên tiếp rồi, chị gái đúng là ngôi sao may mắn của mình!】
Chín tấm ảnh đi kèm là biểu đồ lợi nhuận từ mấy mã cổ phiếu mà tôi bảo em ấy mua trong những ngày qua.
Buổi chiều, ngay sau khi thị trường đóng cửa, Lục Hàng đã gọi điện đến.
“Hiểu Manh, mấy mã cổ phiếu em đăng trên vòng bạn bè lại tăng trần nữa kìa!”
“Chị em đúng là lợi hại thật đấy!”
Lâm Hiểu Manh hừ lạnh, kiêu ngạo nói: “Đương nhiên rồi, em đã nói với anh rồi mà, chị em rất giỏi bói toán.”
“Chị ấy dự đoán cái gì cũng không sai.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi giả vờ quan tâm hỏi: “Vậy… em có hỏi chị ấy giúp em không? Vì sao dạo gần đây em hay gặp xui xẻo?”
Lâm Hiểu Manh ánh mắt tối sầm lại, nhưng giọng điệu vẫn giữ nguyên:
“Đương nhiên là có rồi. Nhưng tiếc là chị ấy cũng không nhìn ra được điều gì, chỉ bảo có thể do vận tài lộc của em quá vượng, nên mới có chút ảnh hưởng phụ.”
“Thôi, cúp máy đây, cơ hội khó có, em phải đi hỏi chị xem còn mã nào đáng đầu tư nữa.”
Bên kia còn muốn nói gì đó, nhưng em ấy đã nhanh chóng cúp máy.
Tôi có thể tưởng tượng ra cảnh Lục Hàng lúc này đang sốt ruột như thế nào.
“Đợi đi, hắn sẽ nhanh chóng có hành động mới thôi.”
6
Quả nhiên, Lục Hàng bắt đầu liên tục hẹn gặp Lâm Hiểu Manh.
Có lẽ vì sợ có biến cố bất ngờ, nên hắn tạm thời nhịn xuống, không dùng cây bút Ngũ Sắc.
Trong thời gian này, nhân lúc Hiểu Manh vào nhà vệ sinh, hắn lén mở tài khoản chứng khoán của em ấy, bí mật mua theo mấy mã cổ phiếu.
Hắn không biết rằng, tôi đã cài phần mềm theo dõi vào điện thoại của Hiểu Manh, đồng thời cũng gửi một đường link có virus vào máy hắn, cài đặt phần mềm giám sát.
Còn nhà của hắn, tôi đã lấy chìa khóa dự phòng từ chỗ Hiểu Manh và lắp đặt camera giấu kín.
Mọi hành động của hắn, tôi đều nắm rõ trong lòng bàn tay.
Từng đường K-line (), từng con số trên bảng chứng khoán liên tục chuyển sang màu xanh lục.
() K-line: Biểu đồ hình nến trong chứng khoán.
Mắt của Lục Hàng cũng càng lúc càng đỏ lên.
“Làm sao anh có thể tự ý xem điện thoại của em?” Lâm Hiểu Manh xuất hiện đúng lúc, giật lại điện thoại, làm bộ giận dữ rồi quay người bỏ đi.
Lục Hàng vội vàng đuổi theo phía sau, vừa năn nỉ vừa dỗ dành.
Cuối cùng, hắn còn gọi cả Trình Tiêu ra để cùng giúp hắn thuyết phục em ấy, chuyện này mới tạm thời lắng xuống.
Lâm Hiểu Manh nằm dài trên ghế sô pha, than thở với tôi: “Hai tên khốn đó phối hợp quá ăn ý luôn!”
Cô ấy trợn mắt: “Trình Tiêu còn riêng tư nhắn tin an ủi em, nói rằng Lục Hàng là quan tâm em, bảo đàn ông thì nhạy bén với thị trường hơn, thời điểm thị trường biến động như vậy, giúp em kiểm tra tài khoản là chuyện tốt. Em phi!”
Tôi khẽ cười, nhẹ gõ ngón tay lên bàn.
“Em tìm cơ hội ám chỉ với hắn, rằng có tin nội bộ, đồng tiền BT sắp có cú tăng mạnh.”
Tôi đã nhìn thấu Lục Hàng.
Dạo gần đây, hắn theo dõi Hiểu Manh mua cổ phiếu, đã kiếm được không ít.
Lợi nhuận bày ra trước mắt, hắn tuyệt đối sẽ không chịu bỏ lỡ cơ hội này.
Lâm Hiểu Manh lập tức diễn xuất, nhắn tin:
【Anh yêu, dạo này em hơi túng, có thể cho em mượn ít tiền không?】
Lục Hàng: 【Mượn tiền làm gì?】
【BT coin sắp tăng mạnh rồi, không thể bỏ qua được.】
Nhưng ngay lập tức, em ấy xóa tin nhắn đó đi.
【Anh đừng hỏi, cứ cho em vay bao nhiêu được bấy nhiêu đi, em sẽ trả lãi cao nhất theo thị trường.】
Bên kia không trả lời ngay lập tức.
Mãi một lúc lâu sau mới nhắn lại:
【Nhưng anh cũng đâu có nhiều tiền nhàn rỗi, hay là… em thử hỏi người khác xem? Yêu em.】
Lâm Hiểu Manh ném điện thoại xuống ghế, mắng: “Đồ hèn!”
Tôi vỗ vai em ấy, ánh mắt lạnh lẽo:
“Không sao, cứ bình tĩnh, cá đã cắn câu rồi.”
7
Tôi thực sự có thể bói toán về xu hướng cổ phiếu.
Vì vậy, tôi cố ý chọn một số mã cổ phiếu đang có động lực mạnh trong thời gian gần đây để dụ Lục Hàng đầu tư theo.
Không giống như Lâm Hiểu Manh chỉ đầu tư vừa phải, hắn gần như đổ toàn bộ dòng tiền vào.
Sau vài phiên tăng trần, hắn đã hoàn toàn tin tưởng vào những gì tôi gợi ý.
Kẻ đã ngồi vào bàn cờ bạc, thua thì muốn gỡ, mà thắng lại càng muốn thắng lớn hơn.
Đồng BT sắp bùng nổ, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ lỡ.
Hắn không những không cho Lâm Hiểu Manh vay một xu, mà còn tìm mọi cách gom góp thêm “vốn cược” cho mình.
Tôi kéo Lâm Hiểu Manh ngồi xuống, mở giao diện giám sát trực tiếp trên điện thoại của Lục Hàng.
Chẳng bao lâu sau, hắn đã gọi cho Trình Tiêu vay tiền.
Trong điện thoại, hắn cố gắng dụ dỗ hết mức có thể:
“Em yêu, tin anh đi, lần này nhất định chúng ta sẽ phát tài!”
Trình Tiêu do dự. Cô ta biết Lục Hàng có kỳ ngộ, nhưng ngay từ đầu hắn đã mở miệng vay năm triệu, mà cô ta lấy đâu ra số tiền lớn như vậy?
Đọ_c f,u.ll tạ*ị p(a)ge Gó#c Nh.ỏ c,ủa T.uệ! Lâ,m?
Lục Hàng tiếp tục thuyết phục:
“Em chẳng phải còn nhà đất sao? Cùng anh mang đi thế chấp hết đi, chờ khi có tiền, anh sẽ nhân đôi trả lại cho em.”
“Nhưng… nhưng nếu lỗ thì sao?”
Thấy cô ta ngập ngừng, Lục Hàng không giấu diếm nữa mà tiết lộ bí mật về cây bút thần.
“Chiếc nhẫn kim cương trước đó, rồi cái túi Hermès anh tặng em hôm trước, đều là anh vẽ ra. Chỉ cần vào tranh, sẽ thành thật. Có bảo bối như vậy, em còn sợ cái gì?”
“Nói thật, nếu không phải vì vẽ tiền mặt có rủi ro lớn, mà cổ phiếu thì tăng trưởng quá chậm, anh cũng không cần phải tìm cách làm giàu từ tiền ảo.”
Trình Tiêu vừa kinh ngạc vừa vui mừng.