VĂN ÁN
Phu quân ta nuôi dưỡng từ bé, chính là trạng nguyên tương lai.
Nhưng hắn chỉ coi ta như bàn đạp, lợi dụng tình cảm và gia thế của ta để đạt được công danh.
Sau khi đắc thế, hắn quay lưng không chút do dự, cưới người con gái hắn thầm yêu, còn đẩy cả gia tộc ta vào đại lao.
Trong nhà ngục ẩm ướt, ta bị tr,ói ch,ặt, nhìn hắn và tân nương tay trong tay đứng trước mặt mình.
Hắn nhìn ta đầy lạnh lẽo, giọng nói chất chứa sự oán hận sâu cay:
“Mọi nh,ục nh,ã ngươi từng gây ra cho ta, hôm nay ta trả lại gấp trăm ngàn lần!”
Khoảnh khắc ấy, ta đột ngột bừng tỉnh.
Trái tim vẫn còn run rẩy.
Là mộng? Hay là điềm báo về tương lai?
…
Sáng hôm sau, trong xe ngựa đi đến học viện, ta vẫn còn đắm chìm trong giấc mộng kinh hoàng đêm qua.
Từ Ninh Viễn ngồi bên cạnh, đọc sách với vẻ mặt bình thản, hoàn toàn không hề hay biết trong giấc mơ của ta, hắn đã trở thành cơn ác mộng tàn nhẫn nhất đời ta.
Xe ngựa bỗng nhiên chấn động.
Bên ngoài vang lên tiếng quát của phu xe:
“Xin lỗi tiểu thư, đã đụng phải người rồi!”
Ta và Từ Ninh Viễn cùng nhau vén rèm nhìn ra ngoài.
Người bị ngã dưới đất ngẩng đầu lên, để lộ một gương mặt thanh tú và đôi mắt long lanh tựa nước hồ thu.
Từ Ninh Viễn thoáng sững sờ.
“…Vị cô nương này?”
Ta đột nhiên cảm thấy lạnh cả sống lưng.
Bởi vì
Người trước mặt này… chính là cô gái mà đêm qua ta thấy trong mộng!
Là tân nương của Từ Ninh Viễn!
Đường Lộ!