Vậy nên, anh rất khó mở miệng.
Thực ra anh đã nói rất nhiều lần rằng anh thích tôi.
Chỉ là không ai tin cả.
Mọi người đều nghĩ, anh chỉ đang nói dối, đang lấy lòng tôi.
Lâu dần, tôi cũng tin, đến mức ngay cả anh cũng suýt tin như vậy.
“— Rốt cuộc anh thích Dụ Minh, hay thích tiền thuốc men của ông nội?”
Bị chế giễu vô số lần, nhận thức được khoảng cách giữa hai chúng tôi vô số lần, cuối cùng Dương Cảnh Chi cũng không thể phân biệt được nữa.
Anh giằng xé, mâu thuẫn, ngày qua ngày tự giày vò bản thân.
Ai cũng có thể giúp anh.
Duy chỉ có tôi là không thể.
Vì tiền bạc sẽ làm thay đổi ý nghĩa của tình yêu.
Nếu Dương Cảnh Chi không kiên cường như vậy, thì đã có thể yên ổn ở bên tôi rồi.
Nhưng anh không làm vậy.
Chính vì không làm vậy, anh mới là chàng trai tôi yêu.
Dương Cảnh Chi cầm lấy một quả cam, bắt đầu chậm rãi cắt.
Tôi bỗng nhớ lại ngày chúng tôi trùng phùng.
“Anh nói những lời đó, có ý gì?”
“Em có thể nói lời giận dỗi, tôi không thể sao? Tôi cứ tưởng em chán tôi rồi, đá tôi rồi, lại còn biến mất suốt bốn năm, cứ như cố tình trốn tránh tôi vậy… tôi không được phép giận chắc?”
Hình như cũng có lý.
“Nhưng Từ Vãn Tinh nói anh ghét tôi.”
Xin lỗi, đây là lỗi của tôi, đã không phủ nhận ngay lúc đó.”
“Dương Cảnh Chi chậm rãi cắt xong lát cam cuối cùng.
Anh khẽ thở dài.
“Dù sao… tôi cứ tưởng em thực sự… không cần tôi nữa.”
Ngoài cửa sổ tuyết rơi.
Khiến căn phòng càng thêm khô ráo và ấm áp.
Khoảnh khắc này, tôi cuối cùng cũng chắc chắn rằng—
Giữa dòng sông thời gian, chàng trai ấy đã băng qua bao sóng gió để đến bên tôi.
23
Vào ngày kỷ niệm thành lập trường, tôi và Dương Cảnh Chi đều trở về thăm lại trường cũ.
Anh là đại diện cựu sinh viên xuất sắc, phải lên sân khấu phát biểu.
Trường học vẫn là trường học ngày nào, chỉ là những gương mặt non trẻ đã đổi thay.
Luôn có người trẻ tuổi.
Luôn có người đang tràn đầy nhiệt huyết vì lý tưởng.
Tấm thẻ tên cựu sinh viên của tôi rơi ra khỏi túi.
Một sinh viên năm tư nhặt lên giúp tôi, ngạc nhiên nói:
“Chị là Dụ Minh sao?”
“Cậu biết tôi à?”
“Em đang thực tập tại công ty của anh Dương, chị là nhân vật nổi tiếng ở đó đấy.”
Thật sao?
Tôi từng đến công ty của Dương Cảnh Chi một lần, ngồi ở quầy lễ tân chờ anh.
Khi nhân viên lễ tân đăng ký tên tôi, họ cũng có phản ứng giống hệt như vậy.
“Chị là Dụ Minh?”
Chỉ là đến hôm nay, tôi vẫn không biết lý do vì sao.
Cậu sinh viên nói:
Trong một dự án của công ty có một bộ thuật toán cốt lõi, nghe nói là do anh Dương viết từ khi mới xây dựng hệ thống này.
Anh ấy để lại một dòng ghi chú.
“Nếu cậu gặp Dụ Minh, hãy thay tôi nói với cô ấy rằng tôi yêu cô ấy.”
Bất cứ ai tiếp nhận bộ thuật toán này, đều có thể nhìn thấy dòng chữ ấy.
Tôi sững sờ rất lâu, sau đó nghe thấy cậu sinh viên vui vẻ nói:
Tuyệt thật đấy, cuối cùng anh Dương cũng tìm được người mà anh ấy muốn tìm rồi.
Sau khi buổi diễn thuyết kết thúc, tôi và Dương Cảnh Chi đi dạo chậm rãi, men theo những con đường quen thuộc năm xưa.
Chúng tôi dừng chân trước cửa thư viện.
Dương Cảnh Chi nhìn về phía gốc cây bên cạnh:
“Năm đó em đã tỏ tình với tôi ở đây.”
“Ừm, tôi nhớ mà, hồi đó tôi dũng cảm thật đấy.”
Anh lặng người nhìn gốc cây, ký ức dường như trôi về rất xa, rất xa.
Tôi hỏi:
“Dương Cảnh Chi, thời đại học của anh có vui không?”
Anh từng tất bật chạy vạy, từng bị phỉ báng, cũng từng cô độc lẻ loi.
Tôi nghĩ rằng có lẽ anh đã không vui.
Nhưng Dương Cảnh Chi lại nói:
“Rất vui.”
“Bởi vì có em ở đó, mọi nỗi đau đều trở thành niềm vui.”
Anh xoay người, cúi mắt nhìn tôi như ngày nào.
Dụ Minh, bây giờ đến lượt tôi nói.
“Đã sắp tròn chín năm kể từ khi tôi thích em rồi, cho tôi một cơ hội, được không?”
Tuyết lại bắt đầu rơi.
Những bông tuyết nhẹ nhàng đáp lên tóc anh.
Tôi cong môi cười:
Năm mới này, xin hãy chiếu cố tôi nhiều hơn.
Chúc mừng năm mới, chàng trai của tôi.
Chúc mừng năm mới, tuổi thanh xuân của tôi.
Dù để lại tiếc nuối, nhưng chúng tôi, mãi mãi là phiên bản đẹp nhất của chính mình.
Phiên ngoại (Góc nhìn nam chính)
Lần đầu tiên nhìn thấy Dụ Minh, là tại buổi nhập học dành cho tân sinh viên.
Cô ấy mặc một chiếc váy trắng, băng qua hành lang ngập tràn ánh nắng.
Từ giây phút ấy, mọi ảo tưởng và mộng tưởng của tôi đều có một hình hài cụ thể.
Tôi thích cô ấy, nhưng tôi biết, cô ấy và tôi không giống nhau.
Chúng tôi đến từ hai thế giới khác biệt.
Cô ấy là công chúa trên đỉnh tháp ngà, ngay thẳng và thuần khiết.
Bàn chân cô ấy chưa từng chạm vào bụi trần, tinh khôi không vướng chút tạp chất.
Cô ấy là ánh trăng, là thứ tôi có thể khao khát nhưng không thể chạm tới.
Là nguồn cơn của mọi mặc cảm trong tôi.
Tôi làm sao dám mơ tưởng đến cô ấy.
Chỉ cần nghĩ đến thôi, đã là tội lỗi rồi.
Ba mẹ tôi mất từ sớm, chỉ còn ông nội gắng gượng nuôi tôi khôn lớn.
Mùa đông năm ngoái, chân ông bị lạnh cóng đến tàn tật, không thể làm việc kiếm sống nữa.
Mọi gánh nặng đều dồn lên vai tôi.
Tôi cần tiền học phí, cần tiền thuốc thang cho ông.
Mất đi suất trợ cấp nghèo khó, tôi như bị người ta đẩy xuống vực thẳm, bắt đầu nghi ngờ thứ gọi là công bằng.
Không ngờ rằng, ánh trăng lại chiếu xuống đúng vào thời điểm ấy.
Giây phút cô ấy nói thích tôi, máu trong người tôi như sôi trào.
Nhưng khi cô ấy nói chỉ cần hôn một cái là có tiền, tôi lại đông cứng lại.
Và hoàn toàn chìm vào hầm băng.
Cô ấy xem tôi là gì?
Một người có thể dùng tiền để mua về sao?
Nhưng ánh mắt của Dụ Minh trong veo quá, không hề có một chút ý nghĩ đùa giỡn nào.
Tôi không nhận lời.
Cho đến khi ông nội lâm bệnh nặng, phải nhập viện ICU, chi phí chữa trị khổng lồ hoàn toàn đè bẹp tôi.
Dụ Minh xuất hiện, không chớp mắt mà đưa tiền.
Cô ấy lại cười hỏi tôi:
“Ở bên tôi, được không nào?”
Lần này, tôi đồng ý.
Không phải vì tiền thuốc men.
Mà là vì, khi cô ấy làm nũng với tôi, tôi không thể kháng cự.
Sau này tôi mới hiểu, cuộc đời của Dụ Minh quá thuận lợi, đến mức cô ấy thậm chí không nghĩ rằng có tiền là một lợi thế.
Cô ấy giúp đỡ tôi, không phải để thể hiện bản thân.
Thậm chí trong mắt cô ấy, tiền không phải là ưu điểm, tiền chỉ đơn thuần là tiền.
Vậy nên, cô ấy mới có thể trong sáng hơn bất kỳ ai.
…
Thời gian trôi qua, những lời đồn trong trường ngày càng quá đáng.
Thầy cô từng rất coi trọng tôi, giờ cũng ngầm nhắc nhở tôi chú ý đến đạo đức và tư cách của mình.
Tôi thích Dụ Minh, nhưng tôi cũng không muốn trở thành kiểu người mà họ nói đến.
Tôi từng muốn chia tay, nhưng tôi không nỡ.
Ai có thể nỡ xa Dụ Minh chứ? Không ai cả.
Cô ấy là điều tuyệt vời nhất, là món quà mà thần linh ban tặng.
Lời đồn càng lúc càng thái quá, tôi vùi đầu vào sách vở và công việc để tránh né.
Nhưng rồi một ngày, bố của Dụ Minh tìm đến tôi.
Ông ấy lén lút sau lưng cô ấy, bảo tôi rời xa cô ấy.
Ông nói rằng tôi không xứng với gia đình họ.
Tôi dĩ nhiên không đồng ý.
Dù ông ấy đe dọa tôi bao nhiêu lần, chỉ cần Dụ Minh không buông tay, tôi cũng sẽ không buông.
Tôi sẽ cố gắng hết sức để chứng minh rằng, tôi có thể yêu cô ấy, tôi có thể cho cô ấy một tương lai tốt đẹp.
Những gì bạn gái người ta có, cô ấy cũng phải có.
Bạn cùng phòng mua vòng tay tặng bạn gái, vậy thì tôi cũng phải tặng cho Dụ Minh.
Tôi điên cuồng làm thêm, cuối cùng cũng tiết kiệm được một khoản, mua cho cô ấy một chiếc vòng.
Nhưng xin lỗi em, người yêu của anh, anh không thể đến tiệc sinh nhật của em.
Nếu sự xuất hiện của anh khiến em bị cười nhạo và dị nghị, vậy thì anh thà không đến.
…
Lên đại học năm tư, tôi như bị ma xui quỷ khiến mà đi xem nhẫn cưới.
Đắt quá, tôi còn chẳng mua nổi một mảnh đá vụn.
Chỉ có thể để Dụ Minh chờ thêm một chút nữa.
Khi tôi sắp sửa nói với cô ấy tin vui, rằng tôi sắp được tăng lương trước thời hạn, cô ấy lại nói lời chia tay.
Cô ấy nói, cô ấy chán rồi.
Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy mình đúng là một thằng ngốc.
Tôi mong đợi gì chứ?
Mong ánh trăng thương hại con kiến hèn mọn này sao?
Không, tôi chỉ là một món đồ chơi thôi.
…
Tôi rời đi, tức giận nhốt mình hai ngày.
Sau đó tôi nhận ra, tôi không thể sống thiếu Dụ Minh.
Món đồ chơi thì sao chứ? Tôi chỉ cần làm món đồ chơi tốt nhất là được.
Nhưng rồi tôi phát hiện—
Cô ấy biến mất.
Biến mất hoàn toàn…
Tôi bỏ công việc, dựa vào những tin đồn nghe được, lang thang tìm kiếm cô ấy ở một thành phố xa lạ.
Cô ấy luôn chạy nhanh hơn tôi một bước, không để lại chút dấu vết nào.
Nhưng tôi nghe nói, nhà cô ấy phá sản rồi.
Tôi không có tiền, không thể giúp cô ấy trả nợ. Vì thế nên cô ấy mới rời xa tôi sao?
Lần đầu tiên trong đời, tôi hận bản thân mình đến vậy.
Tiền tiết kiệm cạn kiệt, tôi đành quay lại Bắc Kinh, tạm thời ở nhờ nhà bạn bè và bắt đầu nghiên cứu hệ thống.
Cùng với việc mở rộng quan hệ, mọi chuyện về nhà họ Dụ dần dần phơi bày trước mắt tôi.
Tôi dần dần tỉnh táo lại và hiểu ra một điều:
Phá sản, không chỉ đơn giản là mất hết tiền.
Tòa tháp ngà của Dụ Minh đã sụp đổ.
Cô ấy rơi vào một thế giới xa lạ.
Bây giờ… cô ấy có ổn không?
Bạn thấy không, tôi chính là kiểu người như vậy—
Một mặt giận dỗi, nhưng mặt khác lại lo lắng cho cô ấy không yên.
…
Vẫn không thể tìm thấy Dụ Minh.
Để tránh nợ nần, gia đình họ dường như đã đổi tên và bắt đầu một cuộc sống mới.
Tôi mua rất nhiều thứ mà cô ấy thích trước đây.
Lọ kem dưỡng tay có mùi thơm mà cô ấy từng dùng, tôi mua cả bộ.
Túi xách, mỹ phẩm— tôi chuẩn bị sẵn mọi thứ, chỉ cần cô ấy trở về, có thể tiếp tục dùng ngay.
Đến năm thứ tư kể từ khi cô ấy biến mất, cuối cùng tôi cũng gặp lại cô ấy.
Tối hôm đó, tôi cố tình nán lại đến cuối cùng, đợi cô ấy tan làm, rồi mới đi theo phía sau.
Thang máy từ tầng 20 xuống tầng 1.
Vài phút ngắn ngủi.
Nhưng còn dài hơn hai mươi mấy năm cuộc đời tôi.
Tại sao cô ấy giả vờ không quen biết tôi?
Tại sao cô ấy luôn muốn chạy trốn?
Chẳng lẽ cô ấy không muốn gặp tôi đến mức đó sao?
Dù biết có thể bị ghét bỏ, tôi vẫn gọi tên cô ấy.
Khi cô ấy ngẩng đầu, tôi cuối cùng cũng nhìn thấy gương mặt cô ấy một cách trọn vẹn.
Cô ấy gầy đi rất nhiều, trong mắt không còn ánh sáng của ngày xưa nữa.
Khi cô ấy nói chuyện với Từ Vãn Tinh, tôi chỉ biết chăm chú nhìn gương mặt cô ấy, đến mức suýt quên cả thở.
Điều khiến tôi đau lòng nhất là—
Cô ấy đã làm rất nhiều công việc.
Giống hệt như tôi năm đó.
Bàn tay cô ấy đã chai sạn.
Tôi suýt khóc.
Trước đây cuộc sống khốn khổ đến mức nào tôi cũng không rơi nước mắt, nhưng khi thấy bàn tay cô ấy có vết chai, tôi lại muốn khóc như một đứa trẻ.
Dụ Minh nói, cô ấy đã có bạn trai.
Tôi không tin.
Cho đến khi một gã đàn ông chẳng ra gì xuất hiện trước mặt tôi.
… Tôi muốn đấm hắn một trận.
Hôm đó, mọi người nói chuyện về tình yêu thời sinh viên.
Lần đầu tiên trong đời, tôi muốn làm một việc không mấy đạo đức—
Tôi muốn cướp lại Dụ Minh.
Bây giờ tôi không còn nghèo nữa, tôi có thể cho cô ấy một cuộc sống tốt hơn.
Những khoản nợ ấy, cũng chẳng đáng là bao.
Tôi chắc chắn hơn bao giờ hết—
Tôi thích Dụ Minh.
Thích sự thuần khiết của cô ấy ngày trước, cũng thích sự kiên cường của cô ấy bây giờ.
Ở một số khía cạnh, chúng tôi rất giống nhau.
Năm mới đến.
Dụ Minh hỏi tôi:
“Anh nghĩ thứ gì trên thế gian này là kiên cường nhất?”
Tôi đáp:
“Ánh trăng.”
Cô ấy không hiểu, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nhưng cô ấy đâu biết rằng, tôi đang nhìn cô ấy.
Tôi từng nghĩ rằng ánh trăng đã rơi xuống.
Nhưng tôi thấy cô ấy vấp ngã rồi lại đứng dậy.
Cuộc đời không thể đánh gục cô ấy.
Tại sao lại là ánh trăng?
Cô ấy vẫn ngốc nghếch nhìn ra ngoài.
Tôi cúi đầu hôn lên trán cô ấy.
Vì cho dù có rơi vào cảnh khốn cùng, ánh trăng vẫn không bao giờ lụi tàn.
Tôi mãi mãi yêu ánh trăng.
(Toàn văn hoàn.)