7.
Dựa vào mối quan hệ này, các cô gái lớp khác thường nhờ tôi đưa thư tình cho hắn, mỗi lần tôi đều thu phí “dịch vụ” 200 tệ.

Tôi còn kiếm thêm bằng cách bán thông tin của hắn, ví dụ như hắn thích ăn gì, uống gì.

Nhưng hắn ngày càng quá đáng.

Có lần, khi tôi đang làm bài tập hoặc hỏi bài bạn khác, hắn sẽ bảo:

“Giang Nam Chi, đi mua cho tôi cốc trà sữa.”

Tôi giả vờ không nghe thấy, thế là hắn đá ghế tôi.

Nhớ đến lời hắn dọa, tôi đành phải đi.
Sau đó, tôi nhổ một ít nước bọt vào trà sữa, khuấy đều rồi mang cho hắn.

Hắn uống một ngụm rồi vứt đi ngay.

Hắn chỉ cố ý gây khó dễ.

8.
Tôi cứ nghĩ rằng đến Bắc Kinh, việc thi đỗ Thanh Hoa hay Bắc Đại sẽ dễ dàng hơn.

Nhưng không ngờ, điểm số của tôi vẫn còn xa lắm.

Tôi chuyển đến trường này từ lớp 11.

Trước kỳ nghỉ hè, tôi đã nhờ vả Triệu Tuấn Ngôn học cùng mình trong hè.

Cậu ấy học rất giỏi, có thể giúp tôi ôn tập.

Còn về phần “trả ơn,” tôi dự định dùng cả trái tim mình để bù đắp.

Cậu ấy vừa đẹp trai, vừa hiền lành, học giỏi, lại còn gia đình khá giả. Tôi nghĩ nếu sau này chúng tôi ở bên nhau, chắc cũng sẽ rất hạnh phúc.

Quan trọng nhất, ở bên cậu ấy tôi rất vui vẻ.

Vậy nên suốt kỳ nghỉ hè, tôi hễ ra khỏi nhà là đi cả ngày.

Lúc đầu, Chu Tầm đứng ngay trước cửa hỏi:

“Cô đi đâu thế?”

Tôi đáp:

“Đến thư viện làm bài tập.”

9.
Ngày hôm sau, khi tôi và Triệu Tuấn Ngôn đang ngồi trong một phòng học vắng người để giảng bài, thì đột nhiên phát hiện Chu Tầm đứng ở cửa, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào chúng tôi.

Nụ cười trên mặt cả hai lập tức cứng đờ.

Hắn trông như một con ma nữ vậy.

Hắn bước vào, ngồi xuống cạnh chúng tôi, rồi lại bắt đầu sai tôi chạy việc.

Biết hắn cố tình gây sự, tôi bảo Tuấn Ngôn đi trước, còn tôi thì ngồi đó đối đầu với hắn.

Khi làm bài tập gặp câu khó, tôi liền hỏi hắn.
Nhưng hắn chẳng biết giảng bài, chỉ buông câu:

“Trời, đơn giản thế mà cũng không biết?”

Rồi còn thêm:

“Sao cô không soi gương mà xem xem đầu óc mình có bị ngấm nước không?”

Ác ý hiện rõ trên mặt hắn, như thể chỉ muốn chọc tức tôi.

Ha ha.

Đồ biến thái.

Tâm lý méo mó.

Hắn chắc chắn không chịu nổi khi thấy một cô gái xinh đẹp, vui tươi như tôi lại sống hạnh phúc.
Hắn muốn kéo tôi vào bóng tối như hắn.

10.

Từ đó, tôi bắt đầu chơi trò “du kích” với hắn.

Thỉnh thoảng, tôi giả vờ ra ngoài nhưng thực chất trốn sau một bức tường, rồi nhìn thấy hắn lái xe phóng như điên, hối hả tìm kiếm tôi.

Trời ạ, hắn bị điên thật sao?

Tôi và Triệu Tuấn Ngôn thường đến quán trà sữa hoặc quán cà phê để học bài.

May mắn thay, vài ngày sau, Chu Tầm bị cha gọi đi học cách quản lý công ty, không còn thời gian theo dõi tôi nữa.

Rồi hắn lại được gửi sang nhà dì ở nước ngoài để nghỉ hè, càng không rảnh quấy rầy tôi.

11.
Vì trường cấp ba cấm yêu đương, nên tôi và Triệu Tuấn Ngôn chỉ dừng lại ở giai đoạn mập mờ.

Nhưng chuyện kinh khủng hơn đã xảy ra.

Chu Tầm cao ráo, nên hắn không ngồi ghế trước được, chỉ ngồi ghế sau.

Có những lúc tôi nghiêng người hỏi bài Triệu Tuấn Ngôn, hoặc trò chuyện với bạn khác, tôi đều cảm giác ánh mắt của hắn cứ đăm đăm nhìn tôi.

Nói thật, tôi không hiểu hắn nhìn tôi làm gì.

Tôi từng ảo tưởng rằng hắn thích tôi nên mới nhìn như vậy.

Nhưng thái độ của hắn với tôi thì chẳng có chút dễ chịu nào, chẳng giống kiểu người thích thầm ai đó.

Thay vào đó, hắn luôn tìm cách phá hoại mối quan hệ của tôi với người khác.
Nên tôi nghĩ, hắn đơn giản là ghen tị với tôi.
Ghen tị vì tôi vui vẻ, cởi mở, bạn bè nhiều, ngày nào cũng tràn ngập tiếng cười.
Còn hắn, ngoài chơi với đám bạn thân của mình, thì tỏ ra xa cách với tất cả mọi người.

12.
Kỳ thi đại học kết thúc, tôi không đỗ Thanh Hoa hay Bắc Đại, nhưng cũng vào được một trường có tiếng. Vậy cũng xem như xứng đáng với nỗ lực của tôi.

Vào đại học, tôi lập tức chuẩn bị tỏ tình với Triệu Tuấn Ngôn.
Phải nhanh tay nắm lấy trai tốt mới được!

Nhưng đến cuối tuần, khi tôi chuẩn bị ra ngoài, vừa bước đến cửa thì thấy Chu Tầm đang đứng đó.

Hắn nhìn tôi từ đầu đến chân, hỏi:
“Đi đâu thế?”

Hôm nay tôi ăn mặc rất chỉn chu.
Tôi mỉm cười:
“Ra ngoài chút.”

“Đi đâu?”

“Thì ra ngoài thôi.”

Hắn cười mỉa, nói:
“Tôi có chuyện muốn nói với cô.”

Tôi nhìn đồng hồ, vì mải trang điểm nên đã tốn không ít thời gian, gần sát giờ hẹn rồi.
Biết thể nào hắn cũng lại sai vặt, nên tôi bảo:
“Đợi tôi về rồi hẵng nói.”

Hắn liếc tôi một cái:

“Để tôi đưa cô đi.”

“Thế cũng được.”

Mặc dù ngồi trên xe, hắn cứ nhìn chằm chằm tôi, làm tôi nổi da gà.
Nhưng từ chối lời đề nghị của đại thiếu gia cũng không hay.

13

Cuối cùng, tài xế của hắn đưa tôi đến một nơi hoàn toàn không phải điểm hẹn của tôi.
Chu Tầm ra hiệu bảo tôi xuống xe.
Tôi cảm giác hắn lại đang giở trò.
Vì thế, tôi bực bội bước xuống.

“Anh nói đưa tôi đi, nhưng đây đâu phải nơi tôi muốn đến.”

“Tôi có chuyện muốn nói với cô.”

Tôi cố kìm nén cơn giận:
“Bây giờ tôi không rảnh!”

“Vậy cô có muốn ba mẹ cô mất việc không?”

“Được rồi.” – Tôi thở dài – “Nhưng mất bao lâu? Tôi còn có hẹn.”

Hắn đáp:
“Là với Triệu Tuấn Ngôn đúng không? Cô nhắn với cậu ta hủy hẹn hôm nay đi.”

Nghĩ đến công sức hai tiếng ngồi trang điểm, tôi nhắn cho Triệu Tuấn Ngôn, bảo cậu ấy chờ tôi một tiếng.
Một tiếng, đủ để Chu Tầm lải nhải đến chán rồi.

14.
Tôi nhìn nhà hàng sang trọng được bao trọn, trên bàn còn có hoa hồng, cảm giác nơi này vừa đẳng cấp vừa lịch sự.
Có tiền thật tốt. Nếu tôi có tiền, tôi cũng sẽ hẹn Triệu Tuấn Ngôn đến đây ăn.

Khi món bít tết được dọn lên, tôi nhanh chóng cắt miếng đầu tiên để nếm thử xem ngon không.
Cảm giác… bình thường.
Được cái nhìn đẹp, ăn lại không ra gì.

Chu Tầm nhìn tôi, nghiêm túc nói:
“Tôi muốn cô làm tình nhân của tôi.”

“Phụt!!!”

Tôi phun hết rượu vang vừa uống ra ngoài.
Mẹ ơi, hắn bị điên thật rồi.
Tôi ho sặc sụa một hồi, sau đó ngả người trên ghế cười phá lên.

Hắn lạnh lùng nhìn tôi, hỏi:
“Cô thấy buồn cười lắm à?”

15.
Tôi cười đến đau cả bụng, vừa cười vừa nói:
“Chu Tầm, anh… anh không sao đấy chứ? Sao không nói thẳng tôi là nha hoàn hầu hạ anh đi? Còn tình nhân? Anh có tin tôi mách với ba mẹ anh không? Nói anh ra ngoài học toàn mấy thứ tào lao.”

Hắn cười nhạt:
“Cô có tin nếu nói ra, ba mẹ cô sẽ lập tức bị đuổi việc không?”

Tôi bĩu môi:
“Tình nhân? Tình nhân kiểu gì? Anh muốn ngủ với tôi à?”

Hắn bối rối gật đầu, rồi quay mặt đi.

Trời ơi, tôi đã bảo mà, hắn đúng là một tên biến thái.
Sau đó, hắn lại tiếp:
“Mỗi tháng, tôi sẽ trả cô 200 ngàn tệ.”

Tôi trợn tròn mắt:
“Anh có mỗi tháng 200 ngàn tệ thật à? Đừng có chém gió!”

Hắn tức giận:
“Cô dám nghi ngờ tôi? Cô tưởng tôi nghèo như cô sao?”

Tôi cười nhạt hai tiếng:
“Chàng trai, không phải tôi coi thường anh, nhưng anh cũng chỉ dựa vào ba mẹ thôi. Chúng ta quen biết rồi, đừng giả vờ làm gì.”

Ngay sau đó, hắn lập tức chuyển khoản 200 ngàn tệ cho tôi.

!!!
Tôi nghiêm túc đếm ba lần số 0, mới chắc chắn rằng đó đúng là 200 ngàn thật.
Tôi nuốt khan một cái.

16.
Mục đích của việc đi học là gì?
Không phải để thi đỗ đại học sao.
Mà thi đại học để làm gì?
Không phải để kiếm được một công việc tốt hay sao.

Mục đích của việc tìm một công việc tốt là gì?
Không phải để kiếm được công việc với mức lương 10.000 đến 20.000 tệ sao?
Giờ đây, một công việc với mức lương 200.000 tệ mỗi tháng đang đặt trước mặt tôi.
Chỉ là phải “chơi trò bao nuôi” với một tên thiếu gia vừa thần kinh vừa ngớ ngẩn.
200.000 x 12 = 2,4 triệu tệ.
Một năm 2,4 triệu!

17.
“Tôi có được thưởng cuối năm không?” – Tôi vội hỏi.

Hắn khẽ cười nhạt:
“Có, nếu cô làm tốt, tôi còn mua quà cho cô.”

“Thưởng bao nhiêu?” – Tôi tiếp tục.
Vẫn là tiền quan trọng hơn.

“100.000 tệ.”
Hắn nhìn tôi từ đầu đến chân, đánh giá:
“Cô cũng chẳng có chút nữ tính nào, 100.000 tệ là hết mức rồi.”

Tôi ngẩng cao đầu, đầy tự tin:
“Không thể nói như vậy được.”

Suy nghĩ một lúc, tôi nói tiếp:
“Nhưng phải nói rõ ràng, tôi không làm kẻ thứ ba. Nếu anh có bạn gái, chúng ta sẽ chấm dứt, và anh vẫn phải trả thưởng cuối năm cho tôi.”

Hắn cười mỉa:
“Cô đúng là chỉ biết tiền thôi.”

“Đừng giả bộ. Nếu tôi không yêu tiền, anh nghĩ anh có thể mua được tôi à? Tôi đã phải hy sinh tình yêu đấy! Vốn dĩ hôm nay tôi định tỏ tình với bạn cùng bàn, nhưng vì anh, tôi đã từ bỏ. Đây là thành ý của tôi!”

con cho truyenne và con dau xanh rau ma chuyen ai an cap