9
Về đến nhà, tôi mở điện thoại ra xem thì phát hiện mình lại lên hot search:
【Hứa Ninh – Lâm Vọng Hiên】
【Người yêu cũ của Hứa Ninh】
【Lâm Vọng Hiên gọi Hứa Ninh là “bảo bối”】
【Livestream Hãy yêu đi, ngay bây giờ!】
…
Rất nhiều tin tức liên quan đến tôi và Lâm Vọng Hiên đang đứng đầu bảng hot search.
Lúc này tôi mới phát hiện rằng mùa mới của chương trình thực tế này thực hiện theo hình thức truyền hình trực tiếp.
Tôi chẳng buồn để tâm, đặt điện thoại xuống rồi đi thẳng vào phòng tắm.
Dạo gần đây, Lâm Vọng Hiên đang ở nước ngoài quay phim, có chênh lệch múi giờ, nên thời gian chúng tôi gọi điện cho nhau cũng ít hơn.
Chương trình thực tế tiếp tục được ghi hình.
Vì là livestream, nên sau tập đầu tiên còn có chút cảm giác bí ẩn, các tập sau thì mọi khách mời đều bắt đầu tỏ ra giả tạo, cố gắng thể hiện thật tốt, chỉ sợ mình bị chê bai trên livestream.
Cuối cùng, tập cuối cùng của chương trình cũng đến như dự kiến.
“Chào mừng mọi người đến với tập cuối cùng của mùa này!
Sau mười một tập thử thách trước, chắc hẳn mọi người đã hiểu rõ trái tim mình hướng về ai rồi đúng không?
Vậy nên, thử thách cuối cùng hôm nay chính là Tỏ tình nồng nhiệt!”
Người dẫn chương trình đứng trên sân khấu, giới thiệu luật chơi.
Các khách mời bên dưới ngồi ngay ngắn, giữ nụ cười chuẩn mực.
“Được rồi, các vị khách mời thân mến, thử thách chính thức bắt đầu!”
Người sẽ tham gia thử thách sẽ được chọn bằng cách rút thăm, tôi rút được số tám, cũng chính là người cuối cùng.
Hôm nay, Tô Dao Dao không có mặt ở trường quay.
Có lẽ cô ta cũng biết nếu đến đây thì cũng chỉ tự rước nhục vào thân, vì người mà cô ta muốn có vốn dĩ không thuộc về cô ta.
Bảy khách mời trước đều thất bại, cuối cùng đến lượt tôi bước lên sân khấu, mang theo sự mong chờ của toàn bộ khán giả và người xem livestream.
【Người yêu cũ của Hứa Ninh thực sự là Lâm Vọng Hiên sao?】
【Mọi người đoán xem Hứa Ninh sẽ gọi cho ai? Có khả năng nào là ảnh đế Lâm không?】
【Chuyện lần trước ảnh đế còn chưa xác nhận, có khi chỉ là hiểu lầm thôi, đừng đoán mò.】
【Anh tôi đang bận quay phim ở nước ngoài, làm gì có thời gian nghe điện thoại của một người không liên quan? Lần trước chắc chắn chỉ là trò tạo scandal, tìm một người có giọng giống để giả mạo thôi! Giờ muốn nổi tiếng đúng là không từ thủ đoạn!】
“Tu——”
Điện thoại đổ chuông liên tục, nhưng không có ai bắt máy.
Hệ thống thông báo “Vui lòng gọi lại sau”, khán giả bên dưới lập tức xôn xao.
“Chúng tôi bỏ tiền đắt đỏ để đến xem trực tiếp, chẳng phải là để xác nhận xem rốt cuộc người yêu cũ của cô ta có phải ảnh đế Lâm hay không sao? Giờ thì sao, người ta còn chẳng thèm bắt máy, vậy thì xem cái gì nữa?”
“Trả vé!”
“Trả vé!”
Nhiều khán giả hô to yêu cầu hoàn tiền.
Đúng lúc này, điện thoại cuối cùng cũng kết nối.
“Bảo bối, anh đây.”
Vẫn là giọng nói quen thuộc ấy.
“Anh quay phim mệt quá nên ngủ quên rồi à?”
“Không phải.”
“Vậy tại sao lâu như vậy mới nghe máy?”
“Em quay lại đi.”
Tôi sững người, sau đó lập tức quay người lại.
Người quen thuộc ấy, đang đứng ngay trước mắt tôi.
Anh ta đứng ở cuối sân khấu, nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt chứa đầy yêu thương.
Lâm Vọng Hiên giơ điện thoại trong tay lên, sau đó hướng về phía tôi và khán giả, lớn tiếng nói:
“Ninh Ninh, anh ở đây.”
10
Khoảnh khắc ấy, cả mạng xã hội như bùng nổ.
Tôi chẳng buồn quan tâm đến ánh mắt kinh ngạc của khán giả bên dưới, cũng không để ý đến những bình luận đang phủ kín màn hình livestream.
Tôi và Lâm Vọng Hiên gần như đồng thời lao về phía nhau.
Khi tôi chạy đến trước mặt anh, anh lại bế bổng tôi lên, y hệt cảnh tượng hot search hôm ấy.
Đọ.c fu.ll t@ại p^age G(óc Nh,ỏ) c*ủa T.uệ Lâ,m!
“Ninh Ninh, bất ngờ không?”
“Tất nhiên là bất ngờ rồi.”
“Vậy em có thích không?”
“Em thích bất ngờ… nhưng càng thích anh hơn.”
Anh bế tôi chạy ra ngoài hội trường.
Buổi ghi hình diễn ra trong một khán phòng lớn, bên ngoài khán phòng là một bãi cỏ rộng.
Đến nơi, anh đặt tôi xuống.
Lúc này tôi mới phát hiện, nơi đây cũng có rất nhiều máy quay, và chính đạo diễn của chương trình đang tự mình cầm máy quay.
Bố cục cảnh quay được sắp xếp vô cùng lãng mạn, có hoa tươi và bóng bay khắp nơi.
Lâm Vọng Hiên vẫn còn thở gấp sau khi chạy, nhưng ánh mắt anh tràn đầy vui vẻ.
Anh lấy từ trong túi ra một chiếc nhẫn đã chuẩn bị từ lâu.
“Hứa Ninh, chiếc nhẫn này không đắt, nhưng anh đã mua từ rất nhiều năm trước.
“Hôm đó là sinh nhật của anh, anh vốn định tặng chiếc nhẫn này cho em – người anh yêu nhất.
“Nhưng vì sự yếu đuối và bất lực của anh khi đó, nên anh đã không thể trao nó cho em, và đó là điều anh hối hận nhất.
“Bây giờ, anh không muốn phải hối hận nữa.
“Em có đồng ý làm bạn gái anh không?”
Nói rồi, anh quỳ một gối xuống, ánh mắt vẫn luôn nhìn thẳng vào tôi.
Tôi hét thật lớn:
“Em đồng ý!”
Tôi muốn tất cả mọi người có mặt ở đây đều nghe thấy!
Tôi muốn cả thế giới này đều biết!
【Trời ơi! Họ là thanh mai trúc mã sao?!】
【Tôi chết mất! Tôi chết mất! Tôi chết mất!】
【Chúc phúc!】
【Chúc phúc!】
Rất nhiều cư dân mạng sau khi phản ứng lại, lập tức gửi lời chúc mừng cho chúng tôi.
Nhưng thực ra, tôi không quan tâm đến những điều đó.
Vì chỉ cần có Lâm Vọng Hiên, tôi đã có cả thế giới.
Một người anh ấy, hơn vạn người ngoài kia.
Cứ như vậy, Lâm Vọng Hiên đã dành tặng tôi một màn tỏ tình vô cùng hoành tráng.
Anh dùng hành động thực tế để phá tan mọi nghi ngờ trong lòng tôi, cũng chặn đứng tất cả lời công kích và chế giễu từ người khác.
Anh đã chuẩn bị rất chu đáo.
Anh còn để quản lý của mình giao đoạn ghi âm tôi đã lưu trước đó cho cánh săn tin để công khai ra ngoài.
Vậy là danh tiếng của Tô Dao Dao sụp đổ hoàn toàn.
Còn tôi, cuối cùng cũng chạm đến giai đoạn thăng hoa của sự nghiệp.
Lời mời đóng phim, quảng cáo, hợp đồng đại diện nối tiếp không ngừng.
Còn về tình yêu ư?
Đó chính là “đỉnh cao của đỉnh cao”.
Hai năm sau, chúng tôi kết hôn
…
Lâm Vọng Hiên không dám lơ là dù chỉ một chút, ánh mắt anh luôn dõi theo bóng dáng bé con đang tung tăng chạy trên bãi cỏ với chùm bóng bay trong tay.
“Tiểu Ý, chạy chậm lại nào, cẩn thận ngã đấy.”
Cô bé trên bãi cỏ vừa chạy vừa reo lên:
“Không sao đâu ạ, ba! Mẹ dẫn con ra ngoài chơi cũng để con tự chạy mà! Con ngã mấy lần rồi cũng đâu có sao.”
Lâm Vọng Hiên nhìn sang tôi, bất lực thở dài:
“Em thấy chưa, em dạy con thế nào mà con bé lại lì lợm giống em y hệt thế?”
Đ(ọc f-u,ll tại p@age G.óc N/hỏ, c,ủa T.uệ L,â.m#
Tôi bĩu môi, nhẹ “chậc” một tiếng rồi lập tức đổ lỗi ngược lại cho anh:
“Đây rõ ràng là do gen của anh, sao lại đổ lên đầu em?”
“Ơ kìa, sao lại trách anh?”
“Trách anh đẹp trai quá đấy~”
Lâm Vọng Hiên bật cười, đưa tay chạm nhẹ vào mũi tôi, ánh mắt đầy sủng nịch:
“Em đúng là chẳng bao giờ chịu ngoan ngoãn cả.”
Trên bãi cỏ, cô bé Tiểu Ý vẫn đang chạy tung tăng, vừa chạy vừa cười khanh khách:
“Ba mẹ đều nghịch ngợm hết! Mẹ là nghịch nhất!”
Lâm Vọng Hiên giả bộ làm mặt dữ dằn, gầm nhẹ một tiếng như hổ:
“Dám nói ba nghịch à? Xem ba có bắt được con không!”
Tôi ngồi trên ghế, lặng lẽ nhìn hai cha con đùa nghịch với nhau.
Nhìn họ chơi đùa, nhìn họ vui vẻ.
Cứ thế, mãi mãi như thế.
(Toàn văn hoàn.)